© Copyright 2010 iOne.vnexpress.net, All rights reserved

® VnExpress giữ bản quyền nội dung trên website này.

Có bao nhiêu người đi qua thương nhớ mà quên được nhau?

11:30 AM | 16/01/2013
Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+
11:30 AM | 16/01/2013
Tình yêu, có lẽ là điều khó hiểu nhất trên thế gian này.


Chúng ta có niềm tin đi đến cuối đất cùng trời dù có phải trả giá
nhưng cuộc đời… luôn có nhiều ngã rẽ!

Phải những ai đã từng đi qua thương nhớ
mới thấy cô đơn chưa bao giờ là thứ ta muốn chọn lựa
ta chỉ chọn sống dưới một mái nhà nhiều lối vào và cửa sổ
những luống hoa hồng vàng rạng rỡ
đêm đêm nhìn trời và đoán một vì sao dành cho chúng ta sẽ hiện rõ
mọi điều ước ao?

Ta cứ hình dung về ngôi nhà với những đứa con ngày sau
chúng thì khóc mà chúng ta phải cười dỗ
đút từng muỗng thức ăn vào cái miệng bé nhỏ
và thấy yêu thế giới qua mắt nhìn của trái tim chưa biết về đau khổ
đơn giản là ghét-thương…

Những buổi sáng thức dậy khi chúng lớn dần lên
sẽ phải giành nhau tuýp kem đánh răng đến ầm ĩ
sẽ liếc nhau trong bữa ăn để đọc từng ý nghĩ
sẽ nắm tay nhau khi vui và bĩu môi lúc giận dỗi
không cần sống với chua cay…

tn4-215700-1372553162_500x0.jpg

Chúng ta đã đi qua thương nhớ mà không hề phải vay. Tranh: Tuyệt Đỉnh Sinh Vật.

Chúng ta thương những ngày ít gió và nhiều mây
những ngày chỉ nói với nhau bằng ánh mắt
những ngày chỉ cần tựa vai đã thấy lòng thanh thản
những ngày mà nỗi cô đơn cũng cần như hạt muối mặn
nêm vào những bình yên…

Nhưng cuộc đời luôn có nhiều ngã rẽ chờ được đặt tên
để người định nghĩa lại hạnh phúc
để so đo thiệt hơn những mất mát
để lần đầu tiên trong lòng người nghi ngờ tình yêu không phải là thứ duy nhất
biết cách làm tổn thương…

Ngôi nhà được trả về với những luống hoa hồng vàng
cửa sổ, lối đi…phải khép lại
những vì sao rồi cũng đến lúc giật mình chứ không thể sáng mãi
những tiếng cười trẻ con vẫn chưa đủ nhiều tưởng tượng cho quãng đời ấy
và người bước đi…

Chúng ta đã đi qua thương nhớ mà không hề phải vay
nên nợ nần chỉ đong bằng cảm giác
nên sợ cuộc đời về sau sẽ chẳng thể nào ôm được ai đó trong tay thật chặt
nên lo lắng những giọt nước mắt sẽ quên từng bỏng rát
dù đau đến xanh xao…

Có bao nhiêu người đã đi qua thương nhớ mà quên được nhau?

Thơ Nguyễn Phong Việt

 
Gửi bài viết, câu hỏi tư vấn tại đây hoặc ione@vnexpress.net
 
 
  • Em cao được 1m50 à!
    Chị chỉ cao 1m43 thôi nhưng chị không cảm thấy bi quan, mặc cảm hay buồn rầu gì về chiều cao của mình cả. Chị sống rất vui vẻ lạc quan và thấy may mắn vì mình có đủ tay chân lành lặng.
    Hãy tự tin bản lĩnh và chứng minh cho những người cao thấy trí tuệ đo từ đỉnh đầu lên bầu trời em nhé!
    Chúc em nhiều sức khoẻ!
    jenni
    jenni101108 - 8 giờ trước
  • Cho em hoi xuat tinh nhieu co gay Anh huong toi vo sinh ko Anh m a em moi 14 t a 1 tuan xuat tinh co mot lan a ma em sd bag tay chu ko quan he lieu co sao ko anh
    Nguyen Phat - 14 giờ trước
  • M bị cảnh làm dâu còn khổ hơn nhiều so với bài viết này
    Nên k có gì là k có thật cả
    duongduong - 16 giờ trước
  • Cố gắng đừng để cái nhìn của người khác làm bản thân trở nên yếu đuối. Học lực của em có vẻ tốt, vậy hãy cố gắng giữ vững thành tích đó. Phần lớn con gái vô đại học mới bắt đầu chăm chút cho bản thân. Con gái trong các ngành như y hay kiến trúc thì chẳng ai màng tới vẻ ngoài đâu. Trong trường chị đứa nào mà không chuẩn bị bài thuyết trình đầy đủ mà có thời gian trang điểm là bị giáo sư la liền. Chị là đứa cũng sợ đám đông lắm, đi vô nhà hàng mà thấy đông người là bước ra liền, nhưng chị lại không sợ khi phải đứng thuyết trình trước cả lớp. Lý do là vì chị tự tin với bài thuyết trình (cho dù với ngoại hình không thể lôi thôi hơn, mặt thì đầy mụn do stress với thức khuya, nhưng mà tụi bạn cũng thê thảm không kém, hihi). Những ai không có năng lực hay lười biếng mới đáng phải xấu hổ.
    là lá la - 23 giờ trước
  • con nhặt được vàng thì sao ạ....có xui ko mấy bác
    hoangsen111 - 3 ngày trước