© Copyright 2010 iOne.vnexpress.net, All rights reserved

® VnExpress giữ bản quyền nội dung trên website này.

'Rớt đại học chưa phải là dấu chấm kết thúc'

3:51 PM | 28/06/2015
Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+
3:51 PM | 28/06/2015
Nếu tôi bỏ cuộc thì bây giờ không biết tương lai tôi đã đi về đâu, là gánh nặng cho gia đình, xấu hổ khi gặp người quen cũ, không cống hiến lợi ích cho xã hội và gia đình, có lẽ tôi vẫn sẽ lông bông, không nghề nghiệp...

Cuộc đời mỗi người như một cuộc đua, ta là những tay đua cừ khôi và trên đoạn đường đua mang tên cuộc đời luôn có những khúc cua để kết thúc một chặng và mở ra hướng mới. Không một ai có thể biết trước được sau khúc cua ấy sẽ là đường đua như thế nào và cũng không ai có thể biết được ta có ôm cua thành công hay không.

Và một trong những khúc cua cam go nhất của cuộc đời mang tên “trưởng thành”, trưởng thành ở đây chính là chính thức rời cái ghế nhà trường, rời cái danh hiệu “học sinh” mà ta đã mang theo suốt chặng đường 12 năm. Chính tại đoạn cua ấy, ta sẽ quyết định tương lai của mình, tôi không nói đến những người đã có một cuộc đua hoàn hảo mà là những người đã té ngã ngay khúc cua đó, trong đó có cả tôi.

Tôi xin kể mọi người về cuộc sống một năm của tôi, một tay đua đã không thể vượt được khúc cua của cuộc dời. Cũng như đại đa số các bạn học sinh tôi cũng có trường đại học mà mình muốn vào, có một nghề mà mình muốn theo đuổi. Vì thế, tôi dốc toàn bộ sức lực, thời gian lao vào học từ khi nhận biết được chỉ có học mới giúp tôi thành công.

Cấp 3, tôi học một ngôi trường không phải trường chuyên nhưng cũng là trường tầm cao, mang danh hiệu 12 năm học sinh giỏi nên xin lỗi phải nói rằng tôi hơi bị tự tin. Tôi học nhiều như mọi người hay đùa "học như chạy show", tôi sắp xếp các buổi học khít nhau để tiết kiệm thời gian.

Tôi tự tin là thế, nói thật tôi không nghĩ mình sẽ thi trượt đại học nhưng cái ngày đi thi đại học đã làm tôi như rơi xuống vực thẳm. Cầm tờ đề tôi cảm thấy choáng tôi không biết làm, người tôi bắt đầu toát mồ hôi lạnh, nhìn xung quanh ai cũng cặm cụi viết… nói thật tôi không biết họ đang viết cái gì.

Tôi bơ vơ với cảm giác lơ lửng bao trùm lấy, thật không thể tin tới cầm bút còn không nổi, bây giờ tôi mới biết là do tâm lý không vững, do không tin vào bản thân mình và do tôi quá tự tin thành tự phụ.

Hôm đó trời mưa rất to thì phải, ông tôi đón ngay cổng hội đồng dự thi. Ông đứng dưới mưa, đó chính là cái cảm giác tôi không chịu được, cảm giác phụ lòng người thân, cái cảm giác mà tới cuối cuộc đời sau này hy vọng sẽ không một lần trải qua nữa.

Rồi cái ngày ra kết quả, điểm không ngoài dự đoán của tôi. Vâng, tôi rớt, dù đã biết nhưng đó vẫn là một cú sốc, khóc và trốn tránh là cách mà tôi chọn. Nhốt mình trong phòng không gặp ai, không nghe điện thoại của ai và cứ thế tôi khóc suốt.

Mẹ tôi cũng khóc, mẹ sợ tôi nghĩ quẩn, mẹ không trách tôi lấy một lời, không hỏi lý do tại sao, mẹ năn nỉ mỗi ngày mong tôi mau lấy lại bình tĩnh. Một lần nữa tôi phải lựa chọn, giữa thi lại và chọn học một hướng khác.

4f1006817030dca206fdc46ca7c130-4180-7275

Hãy nhớ rớt đại học chưa phải là một dấu chấm kết thúc mà là ba dấu chấm của một sự tiếp tục sau đó…

"Nếu cuộc sống đá bạn một cú thì bạn sẽ làm gì?", tôi muốn nhấn mạnh ở đây chính là cổng đại học không phải là con đường duy nhất, không phải là tương lai duy nhất. Một người thợ lành nghề dính đầy dầu nhớt sẽ thành công hơn một kỹ sư chỉ biết đến sách vở mà thôi.

Rớt đại học chưa phải là dấu chấm hết, chỉ là cho ta thêm một cơ hội để chọn lựa cho tốt hơn. 18 tuổi chỉ mới là một giai đoạn rất ngắn của cuộc đời, cục đá lần này vấp có thể nói không nhỏ nhưng là mở đầu cho không biết bao nhiêu cục đá to nhỏ hơn gặp trên đường đua.

Đó là tôi của 5 năm về trước, hãy tưởng tượng nếu tôi bỏ cuộc thì bây giờ không biết tương lai tôi đã đi về đâu, là gánh nặng cho gia đình, xấu hổ khi gặp người quen cũ, không cống hiến lợi ích cho xã hội và gia đình, có lẽ tôi vẫn sẽ lông bông, không nghề nghiệp...

May mắn thay, khi cuộc sống đá tôi một cú, sau khi lăn lóc, ăn vạ đủ kiểu thì tôi đã tự đứng lên tiếp tục cuộc đua của mình. Tôi chấp nhận xuất phát sau mọi người một năm nhưng tôi tin không bao giờ là muộn khi ta đã cố gắng. Và hiện tại, tôi đã là sinh viên năm 4 chuyên ngành bác sĩ của một trường đại học danh tiếng tại Sài Gòn.

Tôi tin tôi làm được thì mọi người cũng làm được, chỉ cần đừng bỏ cuộc, chỉ cần có niềm tin thì xuất phát muộn vẫn còn hơn là không bao giờ xuất phát.

Khi té, không ai có thể giúp ta đứng lên nếu ta không muốn, tập đứng lên sau khi té ngã để nhận ra nó dễ hơn ta nghĩ rất nhiều. Hãy nhớ rớt đại học chưa phải là một dấu chấm kết thúc mà là ba dấu chấm của một sự tiếp tục sau đó…

Khoai Tây

 
 
Gửi bài viết, câu hỏi tư vấn tại đây hoặc ione@vnexpress.net
Làm gì để ngăn chặn tia bức xạ máy tính
Teen hãy đặt chậu xương rồng trước màn hình máy tính, thoa kem dưỡng da mỗi khi sử dụng máy để tia bức xạ không làm ảnh hướng đến bạn nhé.