© Copyright 2010 iOne.vnexpress.net, All rights reserved

® VnExpress giữ bản quyền nội dung trên website này.

Chàng trai cùng tôi vẽ thanh xuân

10:04 AM | 11/04/2017
Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+
10:04 AM | 11/04/2017
Thanh xuân của tôi bắt đầu từ cái ngày trời thu trong veo, từng phiến lá long lanh dưới sự chiếu rọi của những tia nắng nhảy nhót trên đỉnh đầu. Hôm đó là một ngày đặc biệt!

Đã không biết bao nhiêu lần tôi luôn tự hỏi rằng liệu thanh xuân là gì? Và cũng lắm khi tôi thắc mắc mình sẽ sống trọn vẹn những năm tháng thanh xuân được hay không? Tất cả những câu hỏi đó với tôi đều như một giai điệu với kẻ không biết thưởng thức âm nhạc, chỉ cảm nhận sự tồn tại nhưng không lý giải rõ nguyên nhân.

Thanh xuân của tôi, tươi đẹp nhất nhưng cũng đau lòng nhất là những năm tháng "áo dài" của mình. Thanh xuân của tôi bắt đầu từ cái ngày trời thu trong veo, từng phiến lá long lanh dưới sự chiếu rọi của những tia nắng nhảy nhót trên đỉnh đầu. Hôm đó là một ngày đặc biệt!

Tôi gặp cậu - người mà cả thanh xuân đều hiện diện trong tầm mắt tôi, ngỡ như thật gần nhưng lại cách xa vạn dặm. Cậu không thuộc kiểu nổi bật, cũng chẳng phải loại người ngỗ ngược nhưng ở cậu lại toát lên cái vẻ gì đó thật thu hút người khác. Và tôi bị ấn tượng bởi sự kỳ lạ đó! Một vẻ kỳ lạ luôn khiến tôi cố tìm hiểu tuy sau cùng vẫn chỉ là công cốc, như người lạc vào mê cung mà tìm mãi chẳng thấy lối ra. Chính tôi cũng không ngờ có ngày mình lại dấn thân vào trò chơi căng não đó!

Ngồi nghĩ lại khoảng thời gian đó, tôi thấy mình thật mạo hiểm và gan dạ. Mọi quyết định trước đây của tôi vốn thường cân nhắc rất kỹ, từ khi quen cậu, tôi lại thành đứa bất cẩn, hành động theo cảm tính thay vì lý tính. Và tôi đã từ một đứa nhút nhát mà lại có đủ dũng khí để nói ra những lời tôi chưa từng nghĩ mình sẽ nói. Cảm ơn cậu đã giúp tôi thay đổi và có một thời thanh xuân thật ấn tượng!

Thanh xuân của tôi như vậy đó...

Không biết bắt đầu từ đâu, cũng không biết phải nói như thế nào và trên hết ngay cả bản thân tôi giờ phút này đây cũng không thể xác định được vị trí của cậu trong lòng mình nhưng điều mà tôi chắc chắn chính là đối với cậu tôi luôn có cảm tình đặc biệt hơn so với người khác.

Lần đầu tiên tôi gặp cậu là năm đầu cấp 3, có lẽ cậu không biết nhưng tôi đã nhìn cậu rất lâu khi vô tình lướt mắt về phía cậu. Ấn tượng đầu tiên của tôi có lẽ cũng chỉ đơn thuần bởi sự điềm tĩnh, chín chắn, hơi ương ngạnh ở cậu. Và cậu biết không, chính cái ấn tượng đầu tiên đó đã khiến hình ảnh cậu trong tôi càng ngày càng sâu sắc.

Tôi với cậu ban đầu chỉ như hai người xa lạ, thậm chí khi biết chúng ta chung lớp, tôi và cậu vẫn chỉ là hai đường thẳng song song mà thôi, mọi chuyện có lẽ cũng chỉ như vậy nếu như tôi không chơi với cô bạn đó. Điều này có thể nói rằng chúng ta có duyên làm bạn với nhau hay không nhỉ?

Ừ thì từ khi chơi với cô bạn đó, cậu mới biết đến sự tồn tại của tôi, không phải tôi có ý gì khi nói như vậy nhưng rõ ràng nếu chúng ta không có cơ hội nói chuyện với nhau thì đến giờ hai ta vẫn chỉ mãi là những người lạ cùng lớp thôi. Nhưng hình như chỉ có tôi cảm thấy vui vì điều đó thì phải?

Một năm học bình thường trôi qua nhanh chóng, thú thật thì lúc đó tôi cũng chẳng cảm thấy gì kỳ lạ, có chăng chỉ là cảm giác thoải mái mỗi khi bắt gặp nụ cười của cậu. Mà cậu thì hay cười lắm nha. Rồi thì dần dần tôi chợt nhận thấy dường như cậu đã vô tình bước vào thế giới của tôi lúc nào không biết nữa. Tôi chợt thấy lo sợ về chuyện đó, tôi sợ một ngày nào đó thế giới của tôi sẽ vì cậu mà bị đảo lộn và tôi không hề thích việc đó.

Những ngày nghỉ hè với tôi trước đây thật sự rất yên bình nhưng năm đó lại khác, tôi không muốn nghỉ hè chút nào cả, có phải vì tôi trông ngóng một thứ gì đó hay không? Tôi không biết và cũng chẳng muốn biết! Chưa bao giờ tôi ghét thời gian như vậy, không biết tôi đã mong đợi điều gì nữa nhưng tôi khẳng định rằng dù đó là gì thì cũng liên quan đến cậu. Thật khó tin đúng không?

Năm học mới rồi cũng đến. Người đầu tiên tôi muốn thấy mặt chính là cậu đó biết không hả? Nhiều lúc tôi nghĩ chắc đầu óc mình có vấn đề rồi vì từ trước đến nay tôi chưa bao giờ vì ai mà chờ đợi hay hy vọng cả. Tất cả với tôi đều nhàn nhạt cho đến khi quen biết cậu. Cuộc sống yên bình của tôi như biến mất, nhưng trách ai được khi chính tôi cho phép điều đó diễn ra. Nực cười thật!

Cậu biết câu đầu tiên tôi muốn nói với cậu là gì không hả? Đó chính là: "Sao cậu hay cười vậy hả? Có biết rằng mỗi khi nhìn cậu cười thì tim tôi muốn nhảy ra ngoài không? Ngừng làm tôi đau tim đi nha". Nghĩ thì nghĩ vậy thôi chứ tôi nào dám nói với cậu. Tôi sợ nói ra thì ngay cả làm bạn cũng không được nữa kìa. Nan giải quá đi mất. Hay tôi nên đánh liều một lần nhỉ?

Mà ngay thời điểm đó tôi cũng chưa có suy nghĩ như vậy đâu. Nhưng thời gian qua, tôi nhận ra rằng hình như hình ảnh cậu trong tôi chiếm một vị trí quan trọng lắm á. Nói vậy không có nghĩa rằng tôi xem cậu là tất cả đâu, chỉ là cậu cũng khá quan trọng với tôi đó thôi. Đừng có tưởng bờ nha!

Không biết từ khi nào tôi lại có thói quen ngắm cậu, tìm kiếm những thứ liên quan đến cậu dù chẳng để làm gì. Ngẫm nghĩ lại cũng thật buồn cười, luôn dõi theo một người dù biết rằng người ta chẳng hề để tâm đến mình. Chính cái suy nghĩ ngớ ngẩn đó khiến tôi cảm thấy hụt hẫng mà không có lý do. Tôi ngốc thật nhỉ?

Một ngày kia, tôi nhìn thấy mắt cậu hiện lên một điều gì đó buồn lắm, cậu ít nói, ít cười hơn hẳn và cậu biết không, lúc đó tim tôi khó chịu lắm, tôi không quen nhìn cậu như vậy chút nào cả. Tôi chỉ muốn nói với cậu một câu: "Có gì thì tâm sự với mọi người chứ đừng trưng ra cái bộ mặt đó nữa!". Nhưng rồi tôi lại không thể nói vì tôi chẳng là gì với cậu cả. Thậm chí khi nghĩ rằng cậu vì người nào đó mà buồn làm tôi thấy ngột ngạt lắm, tôi thật không dám nghĩ tới lý do đó. Thế rồi tôi đã hỏi cậu, trong khi chờ cậu trả lời, tôi hồi hộp lắm vì tôi sợ cậu sẽ bảo tôi phiền phức, rồi không chịu chia sẻ với tôi. Nhưng khi nhận được câu trả lời của cậu, tôi nhẹ lòng hơn và tôi tin cậu bạn của tôi sẽ trở về như trước, sẽ cười vui vẻ. Tôi đã đúng! Một niềm vui nhỏ len lỏi vào lòng tôi.

Liệu cậu có thể cho tôi biết, tôi đang bị làm sao hay không? Tôi không hiểu nổi mình nữa rồi, tôi cứ như một người khác khi gặp cậu và tôi bắt đầu lặng lẽ chờ cậu online, nhiều khi chờ thì chờ vậy thôi chứ bản thân cũng không biết tại sao cả. Lần gần nhất nhắn tin cho cậu, cậu đã nhầm tôi thành người khác - người cậu đang chờ tin nhắn, tôi nghĩ vậy, lúc đó tôi thấy buồn. Kỳ lạ thật!

Khi cậu chở tôi trên chiếc xe đạp điện của mình, nói thật là tôi thấy vui vui, dù chuyện đó cũng chỉ bình thường thôi. Ngồi sau lưng cậu, ngước mặt lên nhìn bóng lưng cậu, tôi tự nhiên thấy an toàn lắm. Này nói nghe nè, cậu là người đầu tiên chở tôi ngoại trừ ba mẹ tôi đó, tôi cũng chưa từng nghĩ rằng ba mẹ tôi lại cho tôi đi chung xe với cậu nữa. Cảm giác ngồi sau lưng cậu thanh bình và ấm áp lắm cơ, làm tôi cứ không ngừng mơ mộng. Chắc chắn cậu không biết, nhưng tôi thật sự thích thú với việc nhìn cậu từ phía sau dù bản thân luôn tự hỏi, có khi nào cậu thật tâm vì tôi mà quay lại, để rồi nhận ra rằng luôn có một người dõi theo cậu hay không?

Xem tiếp

E.K

 
 
Gửi bài viết, câu hỏi tư vấn tại đây hoặc ione@vnexpress.net
Điều các cặp đôi cần kiên trì khi yêu xa
Hai người phải luôn tin tưởng, thành thật lẫn nhau. Và thường xuyên mang đến cho đối phương những điều bất ngờ, làm mới tính yêu.