08:40 AM | 13/6/2013

Cô gái gây sốc bằng trò tung điện thoại khách hàng qua đêm

Hôm qua, cư dân mạng được một phen tá hỏa khi đọc chia sẻ của cô gái lấy tên Trúc Mai tự nhận làm nghề đi khách.

Blog Trucmai... của cô gái này mới được lập và chỉ có duy nhất một note. Những tâm sự khá ngắn gọn và có nhiều điểm khó hiểu. Theo lời Trúc Mai, cô là con nhà giàu, xinh đẹp nhưng lại sẵn sàng đi cả chục cả khách chỉ vì muốn lập kỷ lục. Có lúc, cô gái nói mình tự nguyện muốn lao vào con đường này nhưng có khi cô lại nói mình phải làm công việc tiếp khách.  

Tuy nhiên, chia sẻ của cô gái gây sốc vì tung số điện thoại đầy đủ của những người được cho là khách hàng đã chung chăn gối với Mai.

Ngoài ra, theo tìm hiểu của các Facebooker tò mò, những số điện thoại được tung ra lại là contact của một số gái gọi cung cấp trên mạng. Bởi vậy, nhiều người khẳng định đây là chiêu trò kiếm khách của Trúc Mai.

tuy1-915059-1372409164_500x0.jpg

Hình ảnh minh họa trong note của Trúc Mai.

Chia sẻ của Trúc Mai:

Trúc Mai là tên mà khách vẫn hay gọi và kèm theo pass là "Bạn anh mập". Không hiểu tại sao tôi có cái tên này nhưng thực sự tôi rất thích vì ít ra nó cũng cho tôi được sự thanh thản khi có một niềm tin mãnh liệt là chẳng ai biết đến số phận thật của mình.

Tôi có một người mẹ hơn 40 tuổi, sức khỏe yếu lắm! Mẹ sinh được có mình tôi, vì không hiểu tại sao những lần mẹ mang thai đều bị hỏng, cũng chính vì điều này mà bố đã... con tôi mà đi. Đi xa lắm!

Tôi lớn lên trong sự thiếu thốn cả tình cảm nhưng vật chất lại có thừa. Suốt những năm học PTTH, tôi còn chẳng thèm quan tâm đến những bạn bè cùng trang lứa mà lại có sở thích kết bạn với những người đáng tuổi bố mình. Cũng chính vì cái sở thích oái oăm đó mà nó đưa tôi đến với quãng đời khổ sở và nhục nhã về sau.

Tôi tự tin vì thấy mình cũng xinh đẹp như bao cô gái khác và càng nổi bật hơn bởi cách biết trang điểm và ăn chơi. Cũng chính vì điều kiện được tiếp xúc với người lớn khi còn nhỏ nó đã giúp tôi có được cái vị thế nổi bật hơn người, khôn khéo hơn người. Và cũng chính vì lợi thế đó mà có ngày tôi đã phải tiếp khách đến cả chục vị khách. 12 người một ngày đó là con số khá ấn tượng với tôi. Có lẽ có nằm mơ tôi cũng không bao giờ có thể tưởng tượng ra nổi mình phải cố gắng thế nào để có được kỷ lục đó và cũng không biết bao giờ tôi mới có thể xô đổ được nó.

Hôm nay là ngày sinh nhật và cũng là sự kiện trọng đại mà tôi phát hiện ra rằng mình không còn trẻ nữa để tiếp tục công việc này. 26 tuổi, một con số khá TO để có thể bước tiếp trên con đường trải "nhung lụa" ở các nhà nghỉ và khách sạn xa hoa.

Tôi nghĩ mình nên dừng lại! Mà thực sự tôi đã phải chấp nhận dừng lại. Thực sự, bây giờ tôi cũng không biết phải bắt đầu từ đâu và làm gì chỉ biết viết ra nhưng dòng này cho nhẹ bớt đi và cũng có ý trả lại tất cả những gì cuộc sống mang đến cho mình.

Tôi mượn blog này và sẽ liệt kê ra đây tất cả những tên và số điện thoại của những người đã cùng tôi "chinh chiến". Và cầu chúc cho các anh, các chú được yên bề gia thất và cũng mong muốn gợi lại những ký ức xa xưa về một người con gái đã từng miệt mài "phục vụ" mọi người.

Tôi không có ý muốn trả thù mà chỉ trả lại cho hết, cho sạch nợ vì đơn giản nếu các anh không gọi thì tôi đâu có dịp gặp gỡ và thu thập bản danh sách khổng lồ này. Và cũng hy vọng trong một lúc lơ đãng nào đó mọi người còn nhắc đến tên Trúc Mai có đuôi số... 69 thân thương này.

Thú thực là vừa up lên lại vừa lo. Lo vì không biết những người cần biết có thể biết mình không và lo cho những người không biết lại biết đến mình. Lo quá!

Chắc sẽ up từ từ chứ không phải một lát mà hết lên được.

Gà Gà

Gửi bài viết, câu hỏi tư vấn tại đây hoặc ione@vnexpress.net
Chủ đề quan tâm
0/1000
 


Bình luận mới
  • Học sinh không phải là chuột bạch để đưa lên bàn thí nghiệm

    Thay đổi kiểu này thì phải thông báo rằng 3 năm sau mới áp dụng chứ. Học sinh đã tập trung vào các ban từ lớp 10 rồi bây giờ nói sao mà đỡ nổi.

    Trường XUân Đăng Minh (0) - 9 giờ trước

  • Học sinh không phải là chuột bạch để đưa lên bàn thí nghiệm

    Đúng trừ toán ra: lg giác vi phân tích phân ko nên bỏ vì nó quan trọng trong đời sống, cái cần bỏ là hình học mặt phẳng cấp 2 học xa thực tế

    Kien (0) - 9 giờ trước

  • Học sinh không phải là chuột bạch để đưa lên bàn thí nghiệm

    chị này nói chuẩn thế, nước ta học đúng là quá nhiều,chỉ chú trọng lí thuyết chứ không chú trọng đến thực hành,học thì dồn ép mà hiểu chả được bao nhiêu,chả giúp ích gì cho việc đi làm sau này

    thảo mi (9) - 9 giờ trước

  • Học sinh không phải là chuột bạch để đưa lên bàn thí nghiệm

    hay mình đồng ý với quan điểm với bạn :(( yêu bạn wá

    Nguyên (4) - 9 giờ trước

  • Học sinh không phải là chuột bạch để đưa lên bàn thí nghiệm

    Mình không nghĩ tất cả là lỗi của GV đâu bạn ạ! Họ cũng là người đc Bộ đào tạo ra thôi. Có lẽ bạn chỉ nhìn về một khía cạnh mà chưa nhắc đến các khía cạnh khác. Nhưng mình vẫn ủng hộ ý kiến của bạn về Bộ, dù gì thí sinh nào cũng mong mình chuẩn bị thật tốt cho kì thi mà người VN cho rằng bỏ công sức 12 năm trời chỉ để thi cái đó thôi!

    Linh (6) - 10 giờ trước

  • Học sinh không phải là chuột bạch để đưa lên bàn thí nghiệm

    đúng đó

    Thảo Nguyên (5) - 10 giờ trước

  • Học sinh không phải là chuột bạch để đưa lên bàn thí nghiệm

    Mình hoàn toàn ủng hộ bạn

    phanhongnhatvy (3) - 10 giờ trước

  • Học sinh không phải là chuột bạch để đưa lên bàn thí nghiệm

    Bài viết rất đúng với suy nghĩ và bức xúc của hs. Đề nghị BGD giữ thi 3 chung

    duy phan (10) - 10 giờ trước

  • Học sinh không phải là chuột bạch để đưa lên bàn thí nghiệm

    Muốn thay đổi cách thi, thì phải thay đổ cách học. Muốn thay đổi cách học, thì phải thay đổi cách dạy. Muốn thay đổi cách dạy, thì phải thay đổi nội dung giảng dạy. Bài giảng, giáo án cả chục năm nay đều như thế, thì hà cớ gì lại bắt học sinh đổi cách thi?
    Về các phương án thi, việc thi Toán + Văn bắt buộc là không cần thiết và có phần vô lý. Ví dụ, một người có thể đạt 9đ văn, nhưng Hoá, Sinh chỉ 5-6đ thì chẳng lẽ lại có thể đậu vào ĐH Y khoa? Hay diễn viên - cần năng khiếu là chủ yếu, vậy phải cắm đầu vào học Lượng giác,Tích phân,... để Toán được cao điểm trong khi sau này, trong suốt thời gian hành nghề, họ chẳng khi nào cần đến? Hay như Dược sĩ pha chế thuốc, học Toán-Lý-Hoá-Sinh với cả trăm công thức TÍNH TAY làm gì, khi chỉ cần bỏ vào máy, sau tích tắc là đã có kết quả?
    Muốn thay đổi, phải thay đổi từ gốc, và cần có thời gian để mọi người thích ứng. Đùng một cái kêu đổi, khác nào bảo người ta đem công sức 12 năm ăn học quẳng đi :)

    Xuân (6) - 10 giờ trước

  • Học sinh không phải là chuột bạch để đưa lên bàn thí nghiệm

    bản chất của môn học hoàn toàn không có tội, sai là ở cách dạy và cách truyền tải thôi. Sai là sai từ  bộ giáo dục chứ chẳng phải lỗi của giáo viên đâu. Ngày trước mình cũng rất tức giận và khó chịu về việc làm văn theo dàn ý, trả bài theo chữ trong tập chứ chẳng phải kiến thức trong đầu. Nhưng nhiều giáo viên cũng rất muốn thay đổi, nhưng họ sợ thay đổi sẽ thiệt cho học trò của họ. Vì khi thi, đáp án chỉ có 1. Nếu họ cho bạn tự do thoải mái nói những gì mình nghĩ, thì sau này ra thi bạn là người lãnh hậu quả. Bộ ơi, Bộ có nghe chúng con nói thì nghe nỗi lòng của chúng con. Con biết có những bạn yêu môn văn nhưng chẳng bao giờ chấp nhận học môn văn vì lối dạy gò ép đó. Học là để hiểu, là để biết đúng sai chứ không phải là học cho xong 12 lớp. Chúng con học là để trưởng thành, để thành nhân chứ không phải học xong để gắn cái mác có học thức. Và cả những thanh niên đang ôm hoài bão làm giáo viên sẽ ra sao khi nền giáo dục cứ mãi đi vào 1 khuôn khổ, gò ép, chán ngắt với những suy nghĩ lạc hậu. cổ hủ? Mong bộ xem xét lại cho chúng con.

    DD (16) - 10 giờ trước