08:41 AM | 11/03/2013
Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên google+
08:41 AM | 11/03/2013

Với con, cha là mùa xuân hạnh phúc

Gửi cha thương yêu của con!

Đã lâu rồi con không viết gì cho cha, cha nhỉ? Công việc ở trường, ở công ty cộng thêm việc làm báo đã cuốn con theo vòng xoáy của thời gian. Nhưng đêm nào cũng vậy, khi những lo toan, trăn trở dịu xuống, con lại trở về với thế giới riêng của mình, nơi ấy hình ảnh cha và mẹ vẫn choán đầy kí ức...

Hôm qua, khi mở lại chiếc hộp kỉ niệm chứa rất nhiều bức thư, tấm thiệp mà bạn bè và những người thân yêu gửi sang cho con suốt 8 năm qua, cầm thư cha trên tay lòng con run run một niềm khó tả. Và trong mạch nguồn cảm xúc vừa trào dâng ấy, con đã viết lên những câu thơ này gửi cha:

"Cầm thư bố trên tay
Con rưng rưng nước mắt
Muốn mỉm cười thắt chặt
Những giọt mềm trên môi".

cha-590756-1372503721_500x0.jpg

Với con, cha luôn là người tuyệt với nhất.


Con đang cố hình dung và tưởng tượng ra khuôn mặt cha lúc này. Hẳn nếu ngồi ở bên, cha sẽ lại trêu con: "Nhà thơ làm thơ hay quá!" và rồi con sẽ lại đỏ mặt vì ngượng ngịu. Đã từ lâu lắm rồi, mọi người vẫn gọi đùa con là "nhà thơ trẻ", tên con gái cha được xuất hiện trên báo với nhiều bài viết hơn, đài phát thanh Việt Nam ở Đức cũng đã có hai lần trò truyện và phỏng vấn con (mặc dù công việc con đang làm chỉ liên quan đến Kinh tế). Khi cầm tập thơ đầu tiên của con trên tay, con biết cha đã xúc động đến vô cùng. Sau này cha bảo: "Con gái cha như một vì sao lặng lẽ tỏa sáng". Và cũng từ đó, cha cũng không gọi con là "Tẹt ơi" nữa, cha gọi con là "nhà thơ ơi". Hôm qua khi con gọi điện về hỏi thăm sức khỏe, con trêu cha: "Cha vào Sài Gòn một tuần để khám bệnh mà khi ra Bắc cha nói giọng lơ lớ xứ Thanh rồi đó".

Cha cười rồi bảo: "Nhà thơ cường điệu quá rồi đấy nhé!" làm con cũng phải phì cười. Cha biết không? Hạnh phúc của con là được nghe cha nói, cha cười. Con biết bệnh tật và những cơn đau triền miên đã lấy đi của cha nhiều sức lực, nhưng cha hãy đừng quên mỉm cười cha nhé. Vì khi cha cười thì ở một nơi nào đó trên bầu trời nước Đức thân yêu, con cũng đang mỉm cười cùng cha đấy.

Cha còn nhớ vào những ngày này của hơn một năm về trước không cha? Khi đó con được trở về trong vòng tay cha sau hơn 7 năm dài đằng đẵng đi học xa nhà. Lúc trở về con gái cha vẫn vậy: Vẫn khờ, vẫn ngố, vẫn ngoan và vẫn thật. Con thật thà đến nỗi cha cũng phải thốt lên: "Con thật thì cũng thật vừa vừa thôi cho người khác còn thật nữa chứ". Con biết cha lo cho con, cha sợ con sẽ bị đắm chìm trong cuộc sống đầy những cạm bẫy và gian nan. Nhưng con biết cha vẫn rất tự hào về con. Bởi con gái cha đã được yêu thương, được quí mến, được trân trọng cũng bởi những điều thật nhất mà con đã cho đi, phải không cha?

velo-364575-1372503722_500x0.jpg

Con gửi về cha cả một bầu trời nhung nhớ, rộng yêu thương.

Những ngày về nước ngắn ngủi ấy con đã thật hạnh phúc trong tình yêu của cha, hai mươi mấy tuổi đầu rồi mà vẫn còn sà vào lòng cha, vẫn chui vào giường nằm ngủ trưa với cha, tối lại vẫn chen vào nằm giữa cha mẹ để được tìm về với những chở che mà suốt gần 8 năm ở xứ người con không có được. Bao nhiêu giờ đồng hồ, bao nhiêu ngày mình đã cười với nhau cha nhỉ? Bao nhiêu kỉ niệm là bấy nhiêu nụ cười. Cha còn nhớ lần cha con mình đi Cẩm Thủy lấy thuốc cho cha không? Một huyện miền núi xa xôi, đường thì nhiều ổ gà, lại vừa mưa xong nên đầy vũng nước. Có lúc không đi nổi phải dắt bộ một đoạn, khi qua rồi thì trên đường toàn trâu, bò, vịt gà chạy lộn xộn.

Con sống ở nước ngoài đã khá lâu nên khi nhìn thấy những cảnh tượng ấy, con phải phì cười vì nó "ngộ nghĩnh" và vì nó "lạ" quá. Suốt cả đoạn đường đi và về, con không nhịn nổi cười làm cha cũng phải cười theo, đến nỗi khi về đến nhà con cứ tiếc mãi vì quên không mang theo máy ảnh để chụp lại những "giờ phút huy hoàng" ấy cho bài viết "Đường về Cẩm Thủy" của hai cha con mình.

Nhưng đằng sau những trận cười, những niềm vui ấy, đã không biết bao nhiêu lần con phải khóc khi thấy cha quằn quại mình trong cơn đau. Đêm cuối cùng trước khi con trở lại Đức, cha sốt hơn 40 độ, phải truyền đạm. Con ngồi đút bánh mì cho cha ăn mà không dấu nổi những giọt nước mắt, rồi con chợt nhớ: "Khi cho con ăn, bố cười, con cười... Con cho bố ăn, bố khóc con khóc. Khi con còn bé bố đút cơm cho con, nụ cười trẻ thơ khỏe mạnh cũng là nụ cười hạnh phúc của bố. Rồi một ngày con đút bố ăn, đó là khi sức bố đã mệt, lực đã kiệt... Trong nỗi đau ấy, bố khóc và con cũng khóc. Giọt nước mắt của bố thương con hơn là thương mình. Tình phụ tử ấy bao la và mênh mông quá... biết đến bao giờ con mới trả nổi đây?"

Ngày con về cha đón con bằng nụ cười hạnh phúc trên môi nhưng ngày con ra đi cha đã tiễn con bằng những giọt nước mắt. Trước khi rời bệnh viện 198, con đã đặt bàn tay nhỏ bé của mình vào lòng bàn tay cha, dặn cha phải khỏe trở lại và con quay đi dấu những giọt lệ lặng lẽ rơi trước bao cái nhìn cảm thông của những người có mặt trong bệnh viện ngày hôm đó.

Cha thương yêu của con! Không chỉ cha mới tự hào về con đâu, mà con gái cha cũng tự hào về cha lắm đó. Cha, người chiến sĩ công an, cha, người đàn ông con yêu thương mãi mãi và cha, người dạy con tình người nhân ái. Viết đến đây, con chợt nhớ đến lời cuối trong bức thư cha từng gửi, cha đã viết:
"Con thương yêu! Biết rằng sức lực, tài năng con người là có hạn, để chinh phục được đỉnh cao là cả một quá trình, con hãy bước, bước đi từng bước vững chắc. Cha tin con có thể làm được, hãy dũng cảm lên con".

Vâng! Và từng ngày, con vẫn đang cố gắng sống vui, sống có ích để xứng đáng với niềm tin mà cha đã gửi trao. Con gửi về cha cả một bầu trời nhung nhớ, rộng yêu thương...Con gái của cha.


Nguồn: FB

 
Gửi bài viết, câu hỏi tư vấn tại đây hoặc ione@vnexpress.net
 
 
Vlog 'Hết năm học thì làm gì?' miêu tả tâm lý của học trò suốt năm tháng ngồi trên ghế nhà trường. Theo Đu Đồ Đút, việc học trò khóc như mưa trong giờ chia tay không phải vì sẽ không còn được gặp lại nhau mà là đang tiếc nuối vì sẽ không được tham gia những trò vui nhộn mà chỉ ở lớp học mới có.
  •  Không phù hợp để đến trường chút nào.
    dongda vanphongcongchung - 5 giờ trước
  • Dù theo phương pháp giảm cân nào thì bạn cũng phải đảm bảo nguyên tắc quan trọng nhất trong giảm cân là calo nạp vào < calo tiêu thụ. Bạn theo low carbs triệt để nhưng nếu hằng ngày bạn nạp vào cơ thể tổng năng lượng vượt quá năng lượng bạn tiêu thụ thì vẫn tăng cân như thường. Bạn nên tính toán xem cơ thể bạn hiện tại cần bao nhiêu kcal duy trì mỗi ngày, rồi từ số đó bạn cắt giảm 20% hoặc 30%, rồi ăn ở mức đã cắt giảm đó. Chịu khó tra trên google thành phần dinh dưỡng các loại thức ăn để biết thứ bạn ăn vào 1 ngày cung cấp cho bạn bao nhiêu năng lượng.
    Phương - 5 giờ trước
  • Mong là em sẽ phát triển tốt trên con đường mính chọn không bị sa ngã trong cuộc sống
    HUU PHONG Nguyen - 5 giờ trước
  • Có điều kiện vật chất +có tài năng thực thụ thì sẽ được như PBB thôi.
    bachkim - 5 giờ trước
  • Bốc phải lá bài này chứng tỏ bạn sẽ gặp nhiều lần đận trong tình duyên, dù chỉ trải qua hai mối tình trước khi kết hôn. Bởi lẽ mối tình đầu mang tới cho bạn quá nhiều cảm xúc, trong đó đau khổ chiếm ưu thế. Bạn và người ấy yêu nhau rất sâu đậm, thậm chí tình yêu kéo dài đến 5 năm, 7 năm, nhưng không thể đi cùng nhau đến cuối con đường.

    Có nhiều lý do dẫn tới việc này, như hoàn cảnh gia đình, bố mẹ phản đối, điều kiện công việc. Bạn phải chịu nhiều đau khổ về mặt tinh thần để vượt qua tất cả. Trên thực tế, bạn và người đó không có duyên trời định. Sau khi mối tình ấy kết thúc, một lần nữa bạn phải vượt qua chính bản thân mình để quên đi tất cả. Cho đến khi gặp người yêu thứ hai và quyết định kết hôn. Có lẽ sự lựa chọn thay thế này có phần khá vội vàng để quên đi vết thương lòng đã khắc quá sâu vào tâm trí bạn.
    Bói vui thôi mà có nhất thiết phải chuẩn như vậy ko?
    Cr Nguyễn - 5 giờ trước