3:13 PM | 24/05/2011
Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên google+
3:13 PM | 24/05/2011

Tôi mong ba khỏe dù ông đã làm tổn thương tôi

Một đêm, ba cho tôi cái bạt tai choáng váng thì những cùng cực cuối cùng trong tôi không dồn nén được nữa. Tôi bỏ nhà đi dù chưa đến ngày nhập học. Giờ ông trên giường bệnh, có lẽ không còn sức đánh tôi như xưa nữa.
> Thi viết 'Ước mơ của tôi' trên VnExpress và iOne / Tôi đã bơm xe, bán nước vỉa hè kiếm tiền du học

Từ bé, đối với tôi ước mơ về một gia đình trọn vẹn là thứ gì đó thật xa xỉ. Tôi đã trải qua cuộc sống bất ổn từ nhà trọ này sang nhà trọ khác cùng bố mẹ. Khi đó tôi không hiểu tại sao mình phải đi liên tục như vậy. Trong đầu óc non nớt của đứa trẻ sáu tuổi, tôi tò mò về những thứ mà tụi bạn trong lớp hay chơi. Tôi thèm sờ một con búp bê xinh xắn trên tay chúng nó, thèm được một đứa nào đó rủ "mày đi sinh nhật tao nha", nhưng thật sự chỉ có những đứa nhà giàu mới làm sinh nhật, và chúng nó chưa bao giờ mời tôi cả.

Các bạn lớp tôi tham gia học thêm tiếng Anh. Mỗi ngày đến lớp, nghe tụi nó trả lời vanh vách những gì cô giáo hỏi tôi lại ước "phải chi mình cũng được như vậy". Năm 1992–1993 thì một lớp học tiếng Anh khoảng 20.000 đồng một tháng. Thời điểm đó quả thực 20.000 đồng không phải nhỏ. Đêm đến, tôi không thể nào ngủ được vì nghĩ tới cái lớp ấy, tôi rúc vào lòng mẹ hỏi: "Mẹ ơi, mẹ cho con học tiếng Anh được không? Cô giáo nói 20.000 đồng một tháng". Mẹ tôi nói khoản tiền đó với nhà mình bây giờ là không nhỏ vì còn phải lo nhiều thứ cho tôi và em. Nếu khoảng 10.000 đồng thì mẹ có thể chắt bóp cho tôi học.

Sáng hôm sau tôi dậy thật sớm, chạy chân sáo lên trường trong lòng nuôi hy vọng rằng mình cũng học được tiếng Anh. Ra chơi, tôi chạy lên bàn cô giáo hồn nhiên hỏi: "Cô ơi, em có 10.000 đồng. Em học thêm được không cô?". Đáp lại ánh mắt đầy hy vọng của tôi, cô đáp lại thờ ơ: "Mười nghìn không học được đâu em, các bạn trong lớp mình đều đóng 20.000 đồng cả!”.

f

Nhìn nhiều đứa trẻ hạnh phúc vì được bố quan tâm, tôi đã không ít lần tủi thân. Ảnh minh họa: Hoàng Hà.

Tôi "dạ" lý nhý một tiếng trong cổ họng. Đôi mắt ầng ậc nước, cụp xuống như một đứa trẻ biết lỗi. Tôi quay lưng và chạy thật nhanh ra khỏi lớp. Đến giờ, tôi vẫn nhớ rõ mình đã khóc sưng cả mắt suốt buổi trưa hôm đó. Từ đó về sau tôi thôi không bao giờ xin mẹ đi học thêm nữa.

Những năm tháng vất vả của gia đình tôi cứ thế trôi đi, cuộc mưu sinh cơm áo gạo tiền khiến ba mẹ tôi thường cãi vã. Ba tôi cáu gắt nhiều hơn còn mẹ luôn câm lặng và chịu đựng. Khi ấy, tôi lớp 2 và đứa em gái chừng 6 tuổi vẫn còn vô tư lắm. Tôi nhớ có một chiều hai chị em khóc thét lên khi chiếc tivi cũ kỹ trong nhà cũng bán nốt.

Đó là cơ hội duy nhất tôi có thể xem bộ phim hoạt hình Vua Simba mà tôi yêu thích. Mặc dù mẹ hứa sau này sẽ mua một cái khác nhưng hai đứa buồn cả tuần liền. Rồi ba mẹ tôi đi làm ăn xa, chị em tôi về ở cùng ngoại. Tivi và phim hoạt hình Vua Simba vẫn là niềm ao ước chưa trọn vẹn.

Tôi rời xa thị thành và lũ bạn nhà giàu, trở về vùng nông thôn khô cằn đến hết quãng đời cấp hai. Ở đây dường như tôi thấy dễ chịu hơn khi chơi cùng bọn trẻ ở quê. Tôi và chúng nó cứ mỗi chiều long nhong lùa trâu ra đồng, chân đất chạy thình thịch. Có hôm tôi băng sang bụi tre, chặt củi khô bó thành bó lớn rồi gánh về cho ngoại.

Đêm đêm tôi phụ mợ bán chè. Quê ngoại nắng cháy da, mặt mũi tôi lúc nào cũng đen nhẻm. Những đứa bạn cấp hai của tôi bây giờ vẫn thường đùa "Ngày đó mày xấu tệ", nhưng tôi thương cái tuổi thơ vất vả, trong đầu lúc nào tâm niệm phải cố gắng học thật giỏi cho ba mẹ nơi phương xa yên lòng. Ngày tôi đoạt giải nhất toàn huyện cuộc thi viết thư UPU "Gửi người thân mà em yêu thương", ngoại tôi mừng chảy nước mắt.

Đó là lá thư của đứa con mong nhớ cha mẹ từng ngày khắc khoải. Có năm cận Tết ba mẹ không về, hai chị em dắt díu nhau ra ngõ khóc thút thít.

4 năm sau, ba mẹ tôi trở về xây được một cái nhà nhỏ. Cuộc sống cũng không khá hơn là bao. Tôi ý thức khi mở miệng xin mẹ từng khoản tiền. Tôi tiết kiệm, cố gắng tự học và hạn chế đi học thêm vì sợ mẹ vất vả. Ba tôi từ ngày về ông vẫn cáu gắt và giận dữ vô cớ như nó đã ăn vào máu. Ông không thể nói cùng tôi một lời dịu dàng, chưa từng cho tôi tiền để ăn học. Ông chỉ muốn tôi nghỉ học mỗi khi tôi đến kỳ đóng học phí.

Tôi sợ và dường như chẳng bao giờ dám mở lời với cha. Ông là người độc đoán và sẵn sàng trút lên đầu tôi những đòn roi mà năm tháng trôi qua nó đã trở thành vết thương trong lòng tôi không thể nào lành được. Tôi chỉ có thể nói cùng mẹ. Thương mẹ cực, một buổi đi học, một buổi tôi phụ người ta bán ngoài chợ. 4 rưỡi sáng tôi thức dậy, ôm những xô nhựa lớn ra chợ khi mọi người vẫn chìm trong giấc ngủ.

Bà chủ trả tôi mười nghìn, cộng với hai nghìn tiền ăn sáng tất cả là mười hai nghìn đồng một ngày. Tôi mua được chiếc xe đạp cũ để đi học sau khi tích góp được một trăm tám mươi nghìn từ những ngày đi làm thuê. Đó là thứ đầu tiên tôi tự mua được bằng sức lao động của mình.

Càng lớn tôi càng quyết tâm vào đại học, ước mơ thoát khỏi sự vất vả và đay nghiến từ ba tôi. Thoát khỏi những tháng ngày tôi cùng cực trong trầm cảm và mặc cảm cùng bạn bè. Thoát khỏi những lo sợ bị ba tôi đốt hết sách vở.

Năm tôi chuẩn bị tốt nghiệp tú tài thì ông đuổi tôi ra khỏi nhà. Đêm lạnh, đứa con gái 18 tuổi không biết về đầu. Tôi lang thang trên chiếc xe đạp gần 10 cây số về nhà ngoại, không một cuốn tập sách nào được mang theo. Tôi ngủ trong tiếng nấc nghẹn ngào và tự nhủ: "Cố lên để mai còn thi sớm".

Tôi vượt qua kỳ thi tốt nghiệp và đỗ vào đại học bằng tất cả nỗ lực của mình. Còn khoảng nửa tháng tôi vào trường trong TP HCM, ba tôi dắt về một thằng con trai và bảo tôi gọi nó bằng anh. Đó là một cú sốc với tôi khi biết mình còn một người anh nữa. Thật khó khăn khi đột ngột bắt tôi thừa nhận một người anh cùng cha khác mẹ. Tôi và nó thật giống nhau và cùng giống ba tôi. Thật nghiệt ngã, đến bây giờ tôi vẫn không thể mở miệng gọi nó bằng anh được.

Từ ngày nó về sống cùng nhà tôi, tôi càng trở nên lầm lì và ăn đòn nhiều hơn. Một đêm, ba cho tôi một cái bạt tai choáng váng thì những cùng cực cuối cùng trong tôi không dồn nén được nữa. Tôi bỏ nhà đi dù chưa đến ngày nhập học. Mẹ cũng khóc hết nước mắt khi sáng ra tôi và tất cả đồ đạc đã ra đi. Tôi đón xe vào thành phố, đó là lần đầu tiên tôi đi Sài Gòn.

Tôi xuống xe gần một siêu thị lớn ở Thủ Đức khi mới gần 4h sáng, trong lòng sợ hãi tột độ. Rất may tôi có một khoản tiền nhỏ dành dụm và mẹ cho lúc trước. Tôi tìm nhà trọ, làm hồ sơ nhập học và đi kiếm việc làm trang trải cuộc sống. Tôi làm tất cả mọi công việc từ phụ quán sinh tố, bán trà sữa, gia sư cho đến làm bán thời gian trong nhà sách để có tiền trang trải.

Những ngày tháng vất vả không thể quên, có những tháng ăn mì gói hết 3 tuần. Nhiều hôm tôi phụ quán gần trường, đám bạn chuyện trò rôm rả còn tôi phải bưng trái cây cho tụi nó. Nhiều đêm quá mệt mỏi, tôi nằm nghĩ có khi nào mặt trời không chiếu qua cuộc đời mình nữa?

Quãng đường đại học của tôi đầy chông gai, tôi thật sự biết ơn những người bạn đã luôn cùng tôi san sẻ, cảm thông và giúp đỡ tôi rất nhiều trong cuộc sống. Nhiều người nhìn tôi và không hề biết cuộc đời tôi chừng ấy tuổi đã lang bạt nhiều. Có ngày tôi cười nhưng đêm về nước mắt đẫm gối. Tôi ký hợp đồng chính thức làm biên tập viên và PR cho một công ty bất động sản khi còn học kỳ cuối của đại học. Ra trường tôi đầu quân về đó và làm đến bây giờ.

24 năm trôi qua, mặc dù tôi chưa được gọi là thành công nhưng cuộc sống đã dần ổn định. Tôi trân trọng những gì mình làm được. Tôi góp nhặt và quý trọng từng đồng tiền dù nhỏ nhất. Tôi thương những người phục vụ bàn, những cụ già bán vé số, những em nhỏ ăn xin, những người tàn tật… Ai cũng có một cuộc đời, ít ra tôi còn may mắn hơn họ.

Giờ đây tôi vẫn luôn ước mơ về một gia đình trọn vẹn. Nhìn ba tôi trên giường bệnh, ông có lẽ không còn sức mà đánh tôi như xưa nữa. Đôi mắt ông đỏ hoe khi thỉnh thoảng tôi về cho ông ít tiền. Mặc dù những đau đớn và vết thương ông gây ra khiến tôi không thể nào quên được nhưng sâu trong lòng mình, tình cảm của đứa con dành cho cha đẻ của mình khiến tôi không còn oán trách ông nữa. Tôi cầu mong ông trời phù hộ để ông được khỏe mạnh. Tôi không muốn ông nằm bất động trên giường mãi.

Bác sĩ nói năm nay ba tôi khó qua khỏi. Tôi khóc trong điện thoại khi nghe điều đó. Mong ước lớn nhất bây giờ đối với tôi là ông có thể khỏe mạnh mà mắng tôi, tôi sẽ khóc thật to và nói rằng: "Ba, con đã về".

Còn ông tôi mới còn có một gia đình.

Từ ngày 15/5 đến 15/8, các bạn trong độ tuổi 15-30 có thể tham gia cuộc thi viết "Ước mơ của tôi" do VnExpress.net, iOne.net và Trung tâm đào tạo mỹ thuật đa phương tiện FPT-Arena phối hợp tổ chức. Trong bài thi, bạn có thể kể về những ước mơ lớn lao như trở thành người nổi tiếng hoặc bình dị như đỗ đại học, có được nghề nghiệp đúng sở thích, được khám phá danh lam thắng cảnh... Bạn cũng có thể viết về hành trình để biến ước mơ thành hiện thực, quyết tâm thay đổi cuộc sống chính mình. Bài viết dài không quá 2.000 từ. Một người có thể gửi nhiều bài dự thi.

Phạm Thị Ngọc Thi

 
Gửi bài viết, câu hỏi tư vấn tại đây hoặc ione@vnexpress.net
 
Tags