Vietnam Thứ ba, 9/2/2021, 08:00 (GMT+7)

Người bố đưa con đi bán bọc chân chống: 'Tết có nhà đâu mà về'

Định tranh thủ những ngày cận Tết để đi bán bọc chân chống nhưng dịch bệnh trở lại, bố con anh Hùng lủi thủi trong phòng trọ, nặng trĩu nỗi buồn "5 năm ăn Tết tha hương".

Giáp Tết, khi đào, mai "xuống phố", nhà nhà tất bật sắm Tết, dân tỉnh lẻ thu gói đồ đạc, mua vé tàu, xe để nhanh chóng trở về quê, tâm trạng anh Nguyễn Văn Hùng (41 tuổi, quê ở Bắc Giang) lại chùng xuống. Anh là ông bố đơn thân, luôn đưa con gái Huyền Trang cùng đi làm khi bé mới 3 tháng tuổi, đến nay cũng được hơn 4 năm.

Anh Nguyễn Văn Hùng.

Đầu tháng 1, câu chuyện của hai bố con được nhiều người biết đến và giúp đỡ, có người ủng hộ quần áo, gạo bánh, có nhà hảo tâm tặng anh một chiếc xe máy cũ, một đơn vị hỗ trợ anh mổ mắt, ngỏ ý đưa con gái anh đi học... Nhận được nhiều niềm vui, hai bố con chỉ biết nói lời cảm ơn, duy chỉ có việc con gái chưa được đi học khiến anh còn day dứt trong lòng.

"Đợt ấy có một trường mầm non quận Ba Đình đồng ý cho con gái tôi đi học miễn phí, nhưng quãng đường di chuyển hơn 20km, tôi lại vừa mổ mắt, không thể đưa con đi xa. Có hai anh chị không phải giáo viên trong trường cũng ngỏ ý đến đưa cháu đi học mỗi ngày, nhưng tôi xin phép từ chối vì trong lòng còn nhiều lăn tăn. Đợi đến khi mắt khỏi hẳn, làm được giấy tờ cho cháu ở quê, tôi sẽ cố gắng xin cho con học ở trường công gần nhà", anh Hùng nói.

Phòng trọ nơi hai bố con anh Hùng thuê cùng chiếc xe máy được một nhà hảo tâm tặng.

Nhưng người đàn ông tính toán, với tình hình dịch bệnh như hiện tại, có khi phải ra Tết anh mới làm được giấy tờ.

Đang ngồi nói chuyện, Huyền Trang (con gái anh Hùng, 4 tuổi) ngước lên gọi bố: "Bố yêu ơi, mấy hôm nữa con đi học bố nhé. Đi học vui lắm". Dứt lời, cô bé lại quay vào bàn ngồi tô màu vào quyển vở tập tô được tặng. Thấy con nói, anh gượng cười đồng ý.

Trong căn phòng rộng chừng 10 m2 tại đường Xuân Phương (quận Bắc Từ Liêm, Hà Nội) anh Hùng thuê hơn 4 năm với mức giá 500 nghìn đồng/ tháng, đồ đạc chẳng có gì ngoài chiếc giường tuềnh toàng, bên dưới chất đầy bọc to, bọc nhỏ quần áo được cho, chiếc bàn xập xệ đặt bếp ga mini cùng rổ bát nhỏ, ông bố đơn thân thở dài: "Tết nhất của bố con tôi chỉ có vậy thôi, bánh chưng thì được cho, tiền ăn từng bữa còn chẳng có, nói gì đến chuyện sắm cho con bộ quần áo mới, hay đồ đạc về bày biện. Ở nhà thuê chỉ có vậy thôi chứ làm gì có nhà mà về. Mà năm nay Covid-19 lại đến, bố con lại rau cháo cho qua ngày".

Bé Huyền Trang ngồi tập tô.

Từ ngày vợ mất vì bệnh, nhà ngoại ở Hải Phòng cũng khó khăn, anh cắn răng bế con gái được hơn 3 tháng lên Hà Nội kiếm sống. Chưa quen với việc chăm con, anh bắt đầu học cách thay bỉm, cho con uống sữa... Ngày ấy anh làm đủ nghề, từ rửa bát, đánh giày cho đến bơm vá xe chỉ để có tiền mua sữa, mua bỉm cho con.

Thấy anh một mình chăm con, có người cũng khuyên "hay cho con để người khác nuôi", nhưng anh Hùng nhất quyết từ chối: "Con mình đẻ ra, mình không chăm thì ai chăm, vất vả hơn cũng được".

Đợt tháng 3 năm ngoái, Covid-19 khiến anh không có thu nhập, số tiền cố gắng tích góp anh lại lấy ra tiêu dè xẻn.

"Thời gian ấy chẳng kiếm được một nghìn nào, mà lại đến hạn đóng tiền nhà, bố con tôi phải ra chỗ Vincom ngủ tạm, hôm sau cố gắng xoay xở được tiền mới dám trở về phòng trọ. Cũng may ngày ấy còn có gạo, trứng, mắm được ủng hộ nên cũng không lo", anh cười.

Dịch vừa hết, hai bố con lại gặp tai nạn, kẻ tông trúng chạy mất, số tiền 8 triệu đồng anh tích góp định mua chiếc xe máy buộc phải đem đóng viện phí, mua thuốc thang cho con. Không biết chữ, chuyện ký giấy tờ nhập viện khó khăn đủ đường.

Tết rồi, nhưng nhà đâu để về?

Ngồi trong căn phòng mùa đông thì lạnh, mùa hè lại nóng, ông bố chỉ biết thở dài: "Người ta còn có nhà để về chứ bố con tôi còn có ai đâu. Mẹ tôi mất rồi, nhà ở quê không có, đằng ngoại lại khó khăn, anh em thì kiến giả nhất phận nên thôi, cứ quanh quẩn ở Hà Nội. Ấy thế mà tôi và con gái đã đón 4 cái Tết ở đây rồi. Nhưng bảo quen thì khó", anh Hùng thở dài.

Cứ đến Tết, hai bố con anh lại đạp xe lên phố rồi đi khắp nơi để đánh giày, nhưng cũng không có mấy khách. Khoảng mùng 4 - 5 anh mang bọc chân chống cao su cho xe máy ra bán để quên đi nỗi buồn, đến khi trời xẩm tối thì về. Ngày Tết của hai bố con cũng chẳng khác mấy ngày thường, thậm chí còn buồn tủi hơn.

Nhìn cô con gái hồn nhiên, chỉ có mỗi bố làm bạn, anh Hùng chực trào nước mắt: "Con nhà người ta được đi học, được chăm bẵm trong điều kiện tốt mà tôi thấy tội con quá".

Năm nay dù chẳng sắm sửa được đồ dùng hay kiếm thêm tiền tiêu, nhưng anh tin đôi mắt vừa được phẫu thuật sẽ giúp anh có được một công việc tốt hơn, con gái cũng có cơ hội được đi học như bao bạn bè cùng trang lứa.

Thúy Quỳnh