iOne

© Copyright 2010 iOne.vnexpress.net, All rights reserved

® VnExpress giữ bản quyền nội dung trên website này.

Chuyện nhặt nhạnh ở hàng photo cổng trường

Thứ sáu, 9/3/2012, 09:35 (GMT+7)
Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter
Thứ sáu, 9/3/2012, 09:35 (GMT+7)

Cũng nói lên nhiều điều lắm ý!

Teen đã bao giờ thử tưởng tượng một cuộc đời học sinh mà lại không có những hàng photo quanh trường bao giờ chưa nhỉ? Chắc là chưa đâu, vì sự tồn tại của những hàng photo đó đối với teen đã là “bình thường như cân đường hộp sữa” rồi.

Chính vì lẽ đó, tớ sẽ kể cho các ấy những câu chuyện mắt thấy tai nghe, hay nói cách khác là… hóng hớt được từ mấy hàng photo gần trường mình.

Cung - cầu kết hợp

E hèm, đó là một ngày đẹp trời. Mà thôi, không vòng vo, tớ sẽ kể luôn. Hôm ý tớ đi photo đề Toán cho lớp, gặp một anh, chắc là lớp 12, cũng bước vào hàng photo. Anh ấy vừa đặt tập sách xuống chiếc bàn con ở góc quán, cất lời chào bác chủ cửa hàng, thì bác ấy đã “phán” luôn:

- Photo tài liệu Sử để kiểm tra giữa kỳ hả, nhà bác có rồi, con lấy luôn đi, 7 nghìn tất cả!

Tớ không nhìn thấy mặt anh học sinh lớp 12 để biết được anh ấy phản ứng như thế nào, chứ tớ á, lập tức miệng thành hình chữ O. Làm sao bác chủ hàng photo lại có thể nắm bắt nhu cầu nhanh như vậy để phục vụ được cơ chứ?

Sau, hỏi mấy anh chị quen lớp trên, tớ mới biết lý do vì sao các hàng photo có thể cung cấp đủ loại “phao” như vậy. Đó là bởi, nhiều lớp có thể học cùng một giáo viên, đề kiểm tra hay ít nhất là bài tập được giao giống nhau. Nhiều học sinh xin được bài giải ở nguồn nào đó, mang ra hàng photo, nhiều lần được “nhẵn mặt”: các bác hàng photo biết bài của các phần tử này là “phao” hay bài giải mà nhiều học sinh cần, liền lưu lại để photo và bán sau. Sự phối hợp “cung-cầu” thật là hoàn hảo!

8dc73a0c-15d4-4231-a418-de65003fd8de-861

Tuổi học trò ý hả - Đáng nhớ đáng yêu chit đi được í! Ảnh minh họa: Hoang Tuấn.

Khi thầy cô đi photo

Đây lại là câu chuyện của chính lớp tớ. Lớp tớ là lớp khối D, tiếng Anh là một trong những môn cần phải chú trọng nhất. Mà các ấy biết rồi, làm bài tập trong sách giáo khoa thì chẳng đủ được, nên cô giáo thường xuyên phát bài tập ở ngoài cho cả lớp làm và thỉnh thoảng kiểm tra lấy điểm. Mà những bài tập đó đương nhiên phải photo rồi.

Thế rồi, điều kỳ diệu đã xảy đến. Một hôm, cô giáo vừa phát bài tập, thì thằng Long ngồi cạnh tớ, đã phát hiện ngay ra đây là bài mà nó đã nhìn thấy ngoài hàng photo lúc đầu giờ. Cu cậu còn nhớ cả tên cuốn sách gốc nữa chứ. Cả lũ đoán già đoán non rằng chắc cô bận hay vội gì nên để sách ở đó nhờ sao ra cho các lớp làm, thì đúng lúc Long lớp tớ ra photo và nhìn thấy cả bìa sách lẫn bài đang photo luôn, đúng phóc bài bọn tớ đang phải làm…

Chà chà, thật là một vụ “wikileak” động trời! Hôm sau, chả ai bảo ai, cả lớp mỗi đứa có trong cặp một cuốn sách tham khảo giống của cô giáo. Mấy phần tử chăm chăm như nhóm của lớp phó học tập Trang với Hà “sâu sách” thì vẫn làm bình thường, rồi mới mở giải của cuốn sách đó ra so đáp án. Chứ còn mấy đứa như tớ với “chiến hữu” Long ngồi cạnh, bon bon mở giải chép luôn. À không, tớ lỡ lời đấy, vẫn tự làm mà…

Mùa thi

Mùa thi, đặc biệt là trước ngày thi, thậm chí trước… giờ thi, khách hàng của quán photo tăng vọt. Tớ dám chắc rằng, nếu ai đó đi qua một hàng photo gần cổng trường học mà thấy đám choai choai mặc đồng phục đông đúc chen chúc nhau, thì có thể tùy thuộc vào mật độ chen chúc mà đoán được rằng trường đó sắp đến giờ kiểm tra hay thi cuối kỳ. Trừ một khả năng duy nhất, đó là, khi máy photo của cửa hàng bị “bóc lột” ghê quá, lăn đùng ra hỏng. Khi đó, những teen chỉ-chăm-trước-giờ-G sẽ dần dần, dần dần, tản ra để… đi photo ở nơi khác!

Tuy nhiên, những chuyện đó là bình thường, bất cứ hàng photo cổng trường nào cũng có thể gặp. Câu chuyện tớ chuẩn bị kể sau đây mới gọi là 1-1-0-2 nè:

Trong lúc đợi đến lượt photo, (đừng cười, tớ thú nhận mình không phải ngoại lệ mà), tớ nghe lỏm được câu chuyện như này giữa hai bạn cùng mặc đồng phục trường tớ (tớ không quen cả hai, và qua câu chuyện thì có thể hiểu là cả hai bạn ấy cũng không quen nhau luôn):

Ấy ơi ấy có tài liệu môn gì thế, cho tớ photo với được không?

Ờ cũng được. À nhưng mà đằng ấy lớp mấy? Tớ lớp 11 nhé!

Ơ thế ạ, thế em mới lớp 10, thôi, cảm ơn chị ạ…

Rồi, đấy là những chuyện “để đời” nhất mà tớ có thể kể cho các bạn lúc này. Mà tớ nghĩ, cứ tình hình này, những chuyện cười ra nước mắt từ hàng photo ấy, sẽ còn nhiều nữa, nhiều nữa nữa cơ. Hẹn một dịp khác, tớ sẽ thu thập để “trình làng” cho các ấy “lác mắt” nhé!

Giang Thủy

 
 
Gửi bài viết, câu hỏi tư vấn tại đây hoặc ione@vnexpress.net
 
 
goto top