iOne

© Copyright 2010 iOne.vnexpress.net, All rights reserved

® VnExpress giữ bản quyền nội dung trên website này.

5 câu đố Cryptic chỉ dành cho những bộ não 'cực phẩm' (5)

Thứ ba, 14/5/2019, 00:05 (GMT+7)
Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter
Thứ ba, 14/5/2019, 00:05 (GMT+7)
Chủ đề: Cryptic12

Mất bao lâu để bạn suy nghĩ và phá án theo các tình tiết gợi ý?

Câu 1:

Có một người sống ở một căn nhà nhỏ trên đỉnh núi. Vào một đêm khuya, trời mưa như trút nước. Khi người đó đang ở trong căn phòng nhỏ, đột nhiên anh ta nghe thấy tiếng gõ cửa. Anh ta đẩy cửa ra nhìn lại không thấy một người nào cả.  Anh ta bèn đóng cửa lại, lên giường đi ngủ. Ai ngờ, mấy chục phút sau, tiếng gõ cửa thần bí lại vang lên. Người đó run rẩy mở cửa, nhưng vẫn không thấy ai, suốt cả một đêm, tiếng gõ cửa lặp đi lặp lại mấy lần liền, nhưng mỗi lần mở cửa đều không có một ai. Sáng sớm hôm sau, có người phát hiện ra ở chân núi có một thi thể mình đầy thương tích.

Chuyện gì đã xảy ra?

=> Đáp án

Câu 2:

Tôi rất tin vào tâm linh. Ấy vậy mà mọi người cứ bảo rằng những sự việc lạ kỳ quanh tôi hoàn toàn không có chút tâm linh nào cả. Sao họ không chịu hiểu ra? Chú của bạn tôi một mình vào rừng, do trầy xước nên để máu nhỏ giọt lên lá cây, rồi sau đó bỏ mạng. Chị họ của bạn tôi đứt tay khi đang làm bếp, máu rơi vào lửa và sau đó cũng bỏ mạng.

Vừa sáng nay, tôi nhận được tin một người bạn trung học đã chết khi đang tắm biển. Tôi vội hỏi họ, anh ta có bị thương hay chảy máu gì khi đang ở dưới nước không, y như rằng là có, anh ấy bị vỏ ốc cứa vào tay.

Thế mà bọn họ vẫn không chịu nghe tôi mới tức chứ.

Làm sao mà người này có thể biết hết mọi chuyện vậy?

=> Đáp án

5 câu đố Cryptic chỉ dành cho những bộ não cực phẩm (5)

Câu 3:

Một người đàn ông đâm đầu xuống cát ở sa mạc, chết, bên cạnh là mấy chiếc va li hành lý. Trong tay nạn nhân cầm nửa que diêm.

Người này vì sao mà chết?

=> Đáp án

Câu 4:

Trong đoàn xiếc có hai người lùn, trong đó có một người bị mù. Một hôm, ông chủ đoàn xiếc nói với họ, đoàn xiếc chỉ cần một người lùn. Hai người lùn này đều vô cùng mong muốn giữ được công việc này để sinh sống. Kết quả, sáng sớm ngày hôm sau, người lùn mù đã tự sát trong phòng mình. Trong phòng có các đồ dùng bằng gỗ và đầy những mẩu gỗ thừa nằm dưới đất.

Tại sao người lùn mù lại tự sát?

=> Đáp án

5 câu đố Cryptic chỉ dành cho những bộ não cực phẩm (5) - 1

Câu 5:

Hôm qua là sinh nhật tôi. Sinh nhật 12 tuổi. Ngay từ lúc mới rời giường, tôi đã cảm thấy vui và hạnh phúc.

Tôi có thói quen không bóc quà sinh nhật sớm. Thế nên sáng nay tôi mới mở từng gói quà. Tôi nhận được biết bao nhiêu đồ chơi. Cảm giác như mình là công chúa vậy!

- Cô chủ dậy sớm vậy?

- Vâng.

Đó là bà giúp việc. Một người trầm lặng và kỹ tính. Bà ấy làm việc ở nhà tôi được gần 1 tháng nay. Ánh mắt tôi liếc qua góc nhà. Một hộp quà cũ kỹ thu hút được sự chú ý của tôi. Tôi bóc hộp. Thật bất ngờ, nó là con búp bê tôi đã đánh mất!

Tôi đọc tên người gửi. Đó là Patrick, một người bạn chơi với tôi từ tiểu học. Nhưng từ khi nhà tôi chuyển đến Marseille, tôi không còn liên lạc thường xuyên. Tôi chỉ nhớ rằng con búp bê này bị mắc ở cái cây gần trường. Tôi từng khóc rất to khi làm mất nó. Cách đây một tháng, tôi viết thư cho Patrick bảo rằng tôi thích quà sinh nhật là con búp bê thất lạc. Bây giờ, điều ước ấy đã trở thành sự thật. Cám ơn bạn tôi nhiều lắm!

Nhưng kể từ khi con búp bê ở trong nhà, nhà tôi xảy ra nhiều chuyện kỳ lạ. Tôi luôn có cảm giác nó nhìn tôi mọi lúc, mọi nơi. Có lần nó làm tôi hoảng hốt, khi tôi bước vào phòng và thấy nó ở trên giường, ánh mắt nhìn thẳng ra chỗ tôi đang đứng!

Những lúc ấy, tôi đều phải gọi bà giúp việc đến cất nó đi. Nó làm tôi thực sự sợ hãi! Cho tới một ngày bố tôi đi vắng, tôi về nhà và không thấy mẹ đâu. Tôi nghĩ chắc mẹ tôi đi đến nhà đồng nghiệp. Tới nửa đêm, mẹ vẫn chưa về. Tôi lo lắng đi tìm mẹ. Tôi phát hiện mẹ chết ở sau nhà, trong một bụi rậm, và bên cạnh là con búp bê nằm ngay trên vũng máu!

Sau đó 4 tháng, em trai tôi cũng chết. Lần này là ở trong rừng. Và cũng có con búp bê ở ngay gần đó! Mắt nó mở to, và tôi xin thề, tôi có cảm giác nó mỉm cười!

Tôi hoảng loạn một thời gian dài. Và tôi vứt con búp bê lên gác xép, không bao giờ chạm tới nó nữa.

Một ngày đầu tháng 5...

Hôm nay bố tôi lại đi công tác. Nhà chỉ còn tôi với bà giúp việc. Bà ấy xin phép bố tôi về quê giỗ người thân. Tất nhiên bố tôi đồng ý. Và vì không thể yên tâm để tôi ở nhà, nên tôi sẽ đi cùng bà giúp việc về quê hai ngày. Thật may mắn, quê của bà giúp việc chính là nơi tôi sống trước đây. Vậy là tôi có thể gặp lại các bạn cũ. Tôi thu dọn đồ đạc và chuẩn bị lên đường.

Bất giác tôi nhìn lên căn gác xép. Chẳng biết ai mở cửa từ bao giờ. Tôi thấy con búp bê nhìn tôi. Dường như chỉ nhìn tôi!

Tôi khẽ rùng mình!

Trong lúc ở trên xe, tôi hỏi chuyện bà giúp việc để phá tan không khí tĩnh lặng.

- Bác ơi, người thân nào của bác mất vậy?

- Con trai tôi. Hôm nay là giỗ đầu nó. Nó ngã từ trên cây xuống!

Tôi không hỏi gì thêm nữa. Tôi hiểu rồi. Hỏi nữa cũng chẳng thay đổi được gì, khi tôi đã thoáng thấy con búp bê trong hành lý của bà ta.

Tại sao cô bé không hỏi người giúp việc nữa?

=> Đáp án

Mộc Trà   |  

 
 
Gửi bài viết, câu hỏi tư vấn tại đây hoặc ione@vnexpress.net
 
 
goto top