iOne

© Copyright 2010 iOne.vnexpress.net, All rights reserved

® VnExpress giữ bản quyền nội dung trên website này.

Ân hận vì trao thân vội vàng

Thứ năm, 12/5/2011, 13:30 (GMT+7)
Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter
Thứ năm, 12/5/2011, 13:30 (GMT+7)

Tôi thương hại chính bản thân mình. Chỉ vì một phút nông nổi mà bán rẻ bản thân.

Quá khứ của tôi gắn liền với lạm dụng tình dục

Ám ảnh và tò mò... để một lần lỡ bước

Chết lặng tình yêu đầu đời

traothan-398539-1371409717_500x0.jpg

Vì quá tin vào tình yêu của anh, vì không kìm chế được cảm xúc... tôi đã tự hại chính bản thân mình!

Tôi đã nhiều lần đọc trên báo chí, đọc những câu chuyện nói về “tình một đêm”. Bản thân không khi nào chấp nhận những tình huống ấy và càng không cho phép mình vướng vào những cuộc tình chóng vánh như vậy. Nhưng đúng là ở đời không nói trước được điều gì vì giờ đây, chính tôi là nạn nhân của “tình một đêm”.

Người đàn ông ấy hơn tôi khoảng 7 tuổi. Tôi quen anh trong một lần đi sinh nhật bạn. Anh là bạn của bạn tôi. Anh đẹp trai, tôi cũng không phải là cô gái kém nhan sắc. Cả hai nhìn bề ngoài rất hợp nhau nên ngay từ phút đến sinh nhật, chúng tôi đã bị mọi người gán ghép để không khí vui vẻ hơn. Không hiểu sao trong lòng tôi có một cảm giác rất khó tả khi nhìn anh. Có lẽ, vẻ bề ngoài hút hồn của anh đã khiến tôi thích.

Anh cũng để ý tới tôi, nhìn vào mắt anh là tôi có thể cảm nhận được. Cả hai từ đó thường xuyên trao đổi tin nhắn, nói chuyện thân mật với nhau, chỉ có điều chẳng bao giờ gặp mặt vì nghe nói anh đi làm xa.

Một lần tình cờ anh có việc về Hà Nội và hẹn gặp tôi. Nơi anh đến là một tầng của khách sạn. Không hiểu sao một đứa con gái trong sáng như tôi lại không nghi ngờ về hành động đó của anh. Tôi đã đến nơi hẹn và chúng tôi nói chuyện rất thân mật trong phòng. Mặc dù có chút hoài nghi, khó hiểu song vì thích anh nên tôi vẫn khó lòng mà cưỡng lại được. Tôi cười nói vui vẻ bên anh nhưng bất ngờ anh quay mặt tôi lại và nhìn sâu vào mắt tôi. Lúc ấy, tôi ngượng ngùng khôn tả, đỏ mặt và không nói thành lời. Người tôi có cảm giác run rẩy khi anh kề môi tôi.

Cái gì đến đã đến, chúng tôi đã trao cho nhau tất cả sự ân ái mặn nồng. Anh nói rất tin tưởng người con gái là tôi vì tôi vẫn còn trong trắng. Sau đêm ấy, tôi như thuộc về anh, chỉ là của anh. Nhưng thật trớ trêu, từ ngày đó, anh cũng không chủ động liên lạc với tôi. Vì sĩ diện của bản thân, tôi cũng không muốn nhắn tin hay gọi cho anh trước. Hai tháng đã trôi qua, cả hai đều không có tin tức gì về nhau. Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra và chủ động gọi cho anh nhưng không được.

Tôi hỏi bạn bè anh về địa chỉ và số điện thoại của anh nhưng họ nói anh chuẩn bị lấy vợ nên bận rộn, có lẽ chẳng nghe được điện thoại. Tôi chết lặng như khúc gỗ, không thốt ra từ nào. Nước mắt bắt đầu trào ra, lòng đầy ân hận và lo sợ. Tôi đã không phải là của anh. Vậy tôi còn có đủ tự tin để bước tiếp, yêu một người khác.

Dù rằng tình cảm với anh chưa phải là quá sâu sắc nhưng tôi lại dại dột trao thân cho anh. Có lẽ hoàn cảnh, không khí lãng mạn và nơi đó chỉ có tôi và anh đã khiến cả hai không kìm nén được cảm xúc. Cái dại vẫn là do tôi. Tôi đã sai lầm thì phải bị trả giá. Tôi thương hại chính bản thân mình. Chỉ vì một phút nông nổi mà bán rẻ bản thân.

Giờ đây, tôi cứ mãi ám ảnh chuyện cũ, không thể nào quên được hình ảnh anh bởi anh đã gây cho tôi nỗi đau quá lớn. Tình một đêm là thế này sao? Tôi luôn dằn vặt bản thân, chán nản và chưa thể tìm ra niềm tin, động lực tiếp tục bước đi. Tôi thật sự đang rất ân hận… Hãy cho tôi lời khuyên!

Ngocnho...@
Theo Eva

 
 
Gửi bài viết, câu hỏi tư vấn tại đây hoặc ione@vnexpress.net
 
 
goto top