iOne

© Copyright 2010 iOne.vnexpress.net, All rights reserved

® VnExpress giữ bản quyền nội dung trên website này.

Buông tay yêu thương, em mong chờ ngày mai có nắng

Thứ ba, 8/7/2014, 09:16 (GMT+7)
Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter
Thứ ba, 8/7/2014, 09:16 (GMT+7)

Một ngày nắng hạ bình yên và trống trải, một ngày em tỉnh dậy sau giấc ngủ dài, một giấc ngủ mà từ lâu vì nỗi nhớ đã khiến em vô tình đánh mất...

Ngày hôm nay em biết mình nên buông tay anh ra, em sẽ không cố chấp, cứng đầu để ôm trong lòng một nỗi buồn vô tận đang từng ngày gặm nhấm trái tim tội nghiệp, nhỏ bé ngây thơ.

Cũng lâu rồi mình không được gặp nhau anh nhỉ? Em và anh giờ đây bình lặng và dửng dưng như hai người lạ bước vội qua nhau trong một chiều nắng tắt. Anh đi về nơi có những khoảng trời huyên náo không em còn, em sẽ gói gém tất cả kỷ niệm của chúng mình cất giấu vào một trang hồi ức không có ngày mai.

Em yêu anh nhiều lắm nhưng em quên anh rồi, anh hãy nghĩ đó là thật nhé. Dù nhớ anh đến phát khóc thì em vẫn sẽ cười vì người em yêu đang hạnh phúc còn em thì vẫn ổn.

Những ngày qua với em thật tồi tệ, oán hận, yêu thương trộn lẫn trong đầu khiến em không thể nào thoát ra được. Trước mặt mọi người em cố gượng cười, đôi lúc hâm hâm và không biết bản thân mình đang làm gì nữa.

Thở dài để kìm nén cảm xúc, để ngưng lại những giọt nước mắt cứ trực chờ rơi, để cố gắng thoát khỏi những suy nghĩ vẩn vơ và trở về với thực tại. Những lúc như thế em chỉ muốn òa khóc lên, ngồi khóc thật to và xà vào lòng những người thân để được an ủi vỗ về nhưng em lại không thể.

Em không thể nói cũng không tìm được cái cớ nào hợp lý để khóc, em đã không còn là đứa trẻ có thể khóc vì mới ngủ dậy không có ai bên cạnh, khóc vì đói hay khóc vì những món đồ chơi bị hỏng...

Em đã lớn hơn cái tuổi được như thế rồi nhưng em lại không thể lớn hơn chút nữa để biết cách chấp nhận và học cách vượt qua nỗi đau. Đã quá quen với hình ảnh của anh nên mọi thứ em thấy, mọi việc em làm đều xen lẫn hình bóng anh ở đó, không dám online Facebook vì sợ lại bắt gặp hoạt động của anh.

Em không đủ dũng cảm để nhận những cuộc gọi từ anh hay hồi đáp lại tin nhắn từ anh được. Em không đủ can đảm để đón nhận nhưng yêu thương tưởng chừng như chỉ thuộc về em rồi lại bỗng nhiên biến mất như chưa từng tồn tại… ít nhất là cho đến lúc này.

Em không thể kiểm soát nỗi nhớ anh trong em được, chỉ biết mặc cho cảm xúc ùa về. Em không thể ngăn nổi những giọt nước mắt cứ thi nhau lăn dài trên má mỗi khi đêm đến, và sáng mai tỉnh dậy nhìn bốn bức tường của căn phòng trọ với sự trống trải, hoang mang rồi em lại bắt đầu nhớ ra rằng anh đã không còn xuất hiện trong cuộc sống của em nữa.

girl-buon-khoc-16-1404620798-9588-140478

Ngày hôm nay đã không còn nước mắt lã chã rơi nhưng thay vào đó là khuôn mặt của một kẻ vô hồn không tìm được niềm vui trong cuộc sống. Có lẽ là do em quá yếu đuối so với vẻ bề ngoài nên không học được cách cười trong đau khổ.

Em biết ngày hôm nay và cả những ngày sau này nữa em sẽ chẳng được cùng anh sánh bước trên con đường mang tên hạnh phúc. Em cũng chẳng còn là gì để có thể thắc mắc anh đang làm gì, ăn uống thế nào, có khỏe hay không? Em không dám hỏi anh có nhớ em hay không vì em biết đó là điều quá xa xỉ với anh bây giờ.

Em bơ vơ, ngẩn ngơ, lặng mình nơi bóng tối để mặc cho những kỷ niệm bên anh cứ thế ùa về.

Em cô đơn , lóng ngóng, vụng về với cuộc sống không anh mà để mặc cho yêu thương ăn mòn cảm xúc.

Những lời hẹn thề, nhưng con đường mang tên tình yêu của chúng mình dường như anh không còn nhớ nhưng em thì vẫn chưa thể nào quên. Em biết rất khó để quên đi một người mà mình yêu thương nhất nhưng giờ đây em cũng không muốn mình nhớ anh thêm nữa. Em sẽ giữ dùm anh những kỷ niệm để trái tim anh thảnh thơi với cuộc sống mới, cuộc sống không em.

Một ngày nào đó nếu cuộc sống này khiến anh mệt mỏi. Hãy về đây bên em, em sẽ cho anh mượn bờ vai để khóc. Em sẽ giúp anh lau khô những giọt nước mắt và đứng dậy thật mạnh mẽ, kiên cường. Em sẽ chẳng ngại mà cảm ơn vì anh đã dậy cho em trở thành một người con gái mạnh mẽ, cho đi yêu thương mà không cần nhận lại yêu thương.

Em yêu anh nhiều lắm nhưng em quên anh rồi, anh hãy nghĩ đó là thật nhé, dù nhớ anh đến phát khóc thì em vẫn sẽ cười, vì người em yêu đang hạnh phúc còn em thì vẫn ổn.

Hải Yến

 
 
Gửi bài viết, câu hỏi tư vấn tại đây hoặc ione@vnexpress.net
 
 
goto top