iOne

© Copyright 2010 iOne.vnexpress.net, All rights reserved

® VnExpress giữ bản quyền nội dung trên website này.

Tôi 'lỡ' vô tư để anh đi vào cuộc đời mình

Thứ sáu, 29/7/2011, 13:56 (GMT+7)
Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter
Thứ sáu, 29/7/2011, 13:56 (GMT+7)

Nhưng giờ tôi cảm thấy mình thật may mắn khi con tim đã chiến thắng lí trí. Cảm ơn anh, tình yêu của em.

Cô bé chỉ cảm thấy mềm yếu và nhõng nhẽo cùng anh

Ngốc nghếch đợi chờ một trái tim không bao giờ thuộc về mình

Và em đã buông tay

yeus-660484-1371353295_500x0.jpg

Cảm ơn anh - Tình yêu của em (Ảnh minh họa: Internet).

Tôi vốn là một cô bé vô tư, trong sáng lớn lên khỏe mạnh bên gia đình và bạn bè. Cho đến một hôm tôi đủ trí khôn để biết được một bí mật đau đớn, người tôi vẫn gọi là mẹ thật ra không phải mẹ ruột của tôi, đó là người phụ nữ yêu ba và chấp nhận tôi là con. Người mẹ này yêu tôi như con vì bà không có khả năng sinh con. Ba giấu tôi về mẹ và vì sao ư? Tôi giống mẹ nhiều lắm và giống cả căn bệnh máu trắng cướp mất mẹ và không bao lâu nữa nó sẽ cướp luôn tôi, người con gái yêu quý của ba.

Ba và mẹ (người mẹ kế của tôi) không hề biết tôi đã nghe hết mọi chuyện. Tôi đã nghe lén được khi ba đang chia sẻ nỗi lo lắng của ba với mẹ. Cuộc sống của tôi vẫn tiếp diễn bình thường sau đó, tôi không để ba mẹ lo lắng cho tôi và không chịu thua căn bệnh quái ác đó được. Ngày ngày tôi vẫn đến lớp, học tập, vui chơi cùng mọi người. Về nhà tôi vẫn ngoan ngoãn,vui vẻ cùng ba mẹ. Mỗi ngày tôi một lớn lên, ba nói tôi có cặp mắt giống mẹ, cặp mắt sâu, sâu lắm. Điều này thì tôi biết, nhiều người khen tôi có đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng điều gì đó xa xăm lắm. Mỗi ngày tôi như xinh ra, nhiều chàng trai đến với tôi nhưng tôi đều phớt lờ, lý do là vì tôi không muốn có một người yêu thương tôi rồi sẽ phải chịu đau khổ như nỗi đau mẹ đã mang lại cho ba. Tôi vẫn thế, sống trong yêu thương của gia đình và bạn bè cùng với những cơn đau không thành tiếng mà tôi ngày một cảm nhận được rõ hơn.

Tôi dần trở nên ít nói hơn, sống thu mình. Tôi vẫn làm tốt việc từ chối các chàng trai nhưng cho đến một ngày - ngày anh đến.

Trường tổ chức hội thảo, đến giữa buổi tôi cảm thấy đau, đau lắm. Tôi chạy ra khoảng đất trống phía sau hội trường để hít thở và để tư do “đau” không sợ ai thấy. Sau một hồi đau đớn, tôi giật mình quay lại, một người thanh niên ngồi đó từ bao giờ. Tôi tự hỏi: "Anh đã thấy tôi rồi sao?", thật lạ là anh không nói gì. Tôi cũng thế cho tới khi tôi quay đi định trở lại hội trường thì anh lên tiếng: "Cô bé! Em bị đau đừng vào lại đó nữa ngột ngạt em không chịu nổi đâu". Tôi ngoan ngoãn nghe lời anh và ngồi xuống cạnh anh.

Anh ít nói, gần anh tôi có cảm giác gần gũi lắm. Cả hai chỉ ngồi và im lặng. Rồi tôi và anh đường ai nấy về, không tên, không số điện thoại. Tôi cũng chỉ say nắng anh lúc đó thôi, anh khác những người con trai khác, ít nói nhưng cuốn hút lạ. Anh đẹp, một vẻ đẹp thanh thoát, nhẹ nhàng nhìn anh một lần cũng đủ để tôi nhớ. Nhanh chóng dẹp suy nghĩ về anh ra khỏi đầu, tôi trở lại là tôi: "Mày ơi,mày đừng làm đau người ta và cả chính mày nữa".

Hôm đó đi học về, trời mưa lớn tôi chạy vội trú dưới mái hiên của một căn biệt thự, tôi lại gặp anh, anh đã đứng đó, trước tôi. Anh vẫn thế, không nói và nhìn vào khoảng không gian vô định. Mưa mãi không chịu ngớt, không khí im lặng quá, tôi chủ động làm quen và được biết anh tên Tuấn, sinh viên trên tôi một khóa ngành công nghệ thông tin. Anh cũng trò chuyện xã giao, chúng tôi có khá nhiều điểm chung. Rồi cơn mưa tạnh, chúng tôi lại đường ai nấy về nhưng lần này khá hơn anh đã chủ động xin số điện thoại của tôi.

Tôi dần quen với sự có mặt của anh, lý trí không thắng nổi con tim, tôi vô tư để anh đi vào cuộc đời mình. Tôi nhận lời yêu anh sau môt thời gian tìm hiểu, anh vẫn ít nói nhưng tôi có thể cảm nhận rõ đuợc sự ấm áp nơi con người anh. Từng cử chỉ anh quan tâm tôi, những lời nói yêu thương hiếm hoi anh dành cho tôi, tất cả làm tôi hạnh phúc và tràn ngập trong tình yêu.

Khoảng thời gian bên nhau là khoảng lặng của cả hai để nghe và cảm nhận tình yêu của nhau. Thật kì quặc, nhưng tôi toại nguyện. Tình yêu tôi dành cho anh gom góp ngày một nhiều cùng với những cơn đau quặn ngày một nặng. Tôi muốn buông tay, muốn anh quên tôi. Tôi tìm mọi cách để anh chán ghét thậm chí hận tôi càng tốt. tôi trở nên cáu gắt vô cớ với anh, giận hờ những chuyện không đâu nhưng anh vẫn chịu đựng và yêu tôi. Tôi cắt đứt mọi liên lạc với anh, bắt đầu bước vào những trận xạ trị đau đớn. tôi nghỉ học và bắt đầu trị bệnh.

Ba tôi, ông lại bắt đầu tua lại những hình ảnh cũ về mẹ qua tôi, ông khóc nhiều. Tôi thương ba tôi nhiều quá. Phần anh, không liên lạc được với tôi, anh đợi dưới cổng nhà tôi nhiều ngày trời, tôi biết được điều này là nhờ mẹ nói cho tôi. Nỗi đau thể xác không còn nghĩa lý gì khi con tim tôi giờ đang nát thành từng mảnh khi nghĩ đến anh, khóc, kiệt sức, tôi ngủ thiếp đi. Một giọng nói trầm ấm quen thuộc vang vọng bên tai, bàn tay nhỏ bé của tôi đã nằm gọn trong bàn tay ấm áp của anh: "Em! Anh tin em sẽ khỏi bệnh sao lại đối xử với anh như vậy? Hãy để anh cùng em đi qua khó khăn này, nhất định em sẽ lại khỏe mạnh và lại yêu anh, ngốc ạ!". Tôi bật khóc trong hạnh phúc…

Tôi đã bình phục sau ca phẫu thuật ghép tủy bên Singapore - Một phép lạ hiếm có mà Thượng đế đã ban cho tôi, cho ba mẹ, cho anh. Anh đã biết mọi chuyện của tôi qua lời kể trong tiếng nấc của ba, anh chạy đến bên tôi va đưa vai cho tôi tựa, che chở và luôn ở bên tôi.

Anh đã cho tôi sức mạnh vượt qua mọi đau đớn và giờ đây khi anh đang tất bật chẩn bị cho luận văn tốt nghiệp, còn tôi vẫn tiếp tục việc học dang dở của mình, chúng tôi vẫn dành thời gian bên nhau, vẫn là những khoảng lặng nhưng là những khoảng lặng bình yên không gợn sóng.

Cám ơn anh! Tình yêu của em…

Phương Anh

 
 
Gửi bài viết, câu hỏi tư vấn tại đây hoặc ione@vnexpress.net
Tags
 
 
goto top